Góc nhìn

Đời có bao nhiêu ngày vui

Đêm nay, cũng chẳng khác gì những đêm khác! Cái khác duy nhất là mình lại viết lại những cảm xúc của mình sau bao thời gian dài chỉ biết im lặng. Có lẽ về sau, mình đã mất đi một chuỗi kỷ niệm đẹp tại (một nơi mà mình cho rằng là) nơi chứa đựng cảm xúc của mình! Tự rằng, sẽ không bao giờ như thế nữa!

Đang sống trong những ngày giữa đông, nếu chính xác thì là những ngày đầu tiên của tháng 11 và dường như cũng là những ngày cuối cùng của mùa mưa tại một nơi không còn quá xa lạ nữa – những ngày đẹp trời, mát mẻ và đâu đó lại cảm thấy lo lắng cho quê nhà bởi 1 cơn bão mới lại xuất hiện. Nếu như cách đây vài năm bão nó quá đỗi bình thường với mình, nhưng đã một thời gian rồi, mình cũng chả biết bão là cái gì? Dẫu vậy, nguyện cầu cho mọi chuyện sẽ tốt đẹp! Chân thành!

Đang nghe nhạc của một người – mà mình gọi là chú chắc cũng không sai – và bài hát thì cực kỳ ý nghĩa – là tiêu đề của bài viết này – như cái tâm trạng của mình lúc này và có thể là cho nhiều đêm trước nữa!

Có một sự thật là nhớ Quy Nhơn đến nỗi phải dùng đến từ “da diết”, muốn lại được tung tăng trên những con đường quen thuộc, được hít hà cái không khí lạnh và sung sướng đến nỗi khó mà diễn tả thành lời. Như một thói quen lại đưa mắt lên bầu trời, thở 1 hơi dài và lặng lẽ hướng về phía trước, mang theo những suy nghĩ vu vơ mà thấy yêu đời, yêu cuộc sống đến lạ lùng!

Vẫn nhớ cách đây 2 năm, có lẽ cũng khoảng thời gian này, lại ngồi ăn bánh, nhâm nhi ly trà nóng và học gì đấy mà đến giờ vẫn chả có gì mới. Bây giờ, mình lại thèm thuồng những cảm xúc đó! Có ai hỏi hạnh phúc là gì? Với mình, đó là những điều tuyệt vời!

Vài dòng cho một tháng phải nói là then chốt với mình, vẫn cứ đang nghe chính bài hát đấy và lại thì thầm:

“Đôi lúc tôi hay một mình
Tự hỏi rằng đời này có bao nhiêu ngày vui
Đôi lúc tôi mơ một mình
Ngồi lặng im nghe và đếm bao nhiêu ngày trôi
Đôi lúc tôi yêu một mình
Đường về riêng tôi lặng lẽ chẳng ai chờ tôi vuốt ve bàn tay vỗ về
Buồn làm sao buông…?
Đôi lúc tôi hay tự hỏi rằng
Một mai đây mình chết có ai buồn không?
Đôi lúc tôi hay ngộ nhận
Nhiều điều xa xôi lạ lẫm ngỡ như là quen
Đôi lúc muốn sống thật chậm
Để kịp yêu thương kịp nói những điều vấn vương
Giá như ở đâu đó người đợi lắng nghe tôi kể

Đời có bao nhiêu ngày vui
Thảnh thơi để ta mỉm cười
Chỉ ước có ai đợi tôi
Vỗ về ôm tôi mỗi tối
Đời chẳng thề như là mơ
Dẫu ta cứ hay mong chờ
Lạnh lẽo cô đơn thờ ơ bơ vơ chết trong hững hờ.”

TP.HCM, ngày 3 tháng 11 năm 2017

Red